Áp lực đồng trang lứa.

Nhập học - nhập môn

Những Lần Đầu Khó Khăn Trong Cuộc Sống Đại Học

Có một câu "Đầu xuôi đuôi lọt" mà người ta thường nói, nhưng đối với tôi, những lần đầu tiên trong cuộc sống đại học đều khó khăn...  còn đuôi thì chưa biết có trót lọt không nữa!!

Ngày đầu nhập học, ngày đầu tham gia sinh hoạt, ngày đầu đi học... Tất cả đều là những trải nghiệm khó quên và cảm giác kinh hoàng đối với tôi.

Sau những cú sốc đầu đời, lần đầu tiên đi học xa gia đình, tôi cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm bất cứ điều gì, những kỷ niệm vui vẻ của thời gian cấp 3 cùng gia đình và bạn bè làm tôi cay mắt.

Đối với nhiều người, việc bắt đầu một cuộc sống đại học mới có thể là một thử thách lớn, như tôi chẳng hạn. Tuy nhiên, điều quan trọng là bạn không nên sợ hãi và để những thử thách đó làm mất đi niềm đam mê và niềm tin vào bản thân. Hãy nhìn nhận đó là một cơ hội để trưởng thành và phát triển bản thân. 

Vậy tôi đã vượt qua bằng cách nào vậy?

Tôi đã học được cách mở lòng và giữ mối quan hệ tốt hơn với bạn bè đại học của mình. Dù có nhiều suy nghĩ rằng bạn bè đại học chỉ là để xã giao, nhưng hiện tại, tôi có những người bạn thật đáng yêu và có nhiều điểm chung với mình. Có lẽ vì chúng tôi học cùng một ngành nên đam mê với nghệ thuật giống nhau.

Nếu bạn muốn xây dựng mối quan hệ tốt, hãy tập trung vào phát triển bản thân và thu hút những người có chung sở thích với mình. Hãy trở thành "nam châm" thu hút những người giỏi hơn. Điều này sẽ giúp cuộc sống đại học của bạn trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Nếu bạn gặp khó khăn trong việc hòa nhập, đừng ngần ngại xin giúp đỡ và tìm kiếm sự hỗ trợ từ những người khác. Và đừng quên rằng, cuộc sống đại học không chỉ là về học tập, mà còn là về phát triển bản thân và tìm kiếm những mối quan hệ có giá trị.

Trải qua khó khăn cùng nhau

Trường Đại học là một cộng đồng đa dạng, tương tự như một xã hội thu nhỏ với những cá nhân mang đến những đặc trưng riêng biệt của họ. Chúng ta cũng không nên quên rằng bản thân mình cũng có những đặc điểm và tôi lớn. Hãy chấp nhận sự đa dạng này và giữ tinh thần phân biệt để có thể hòa nhập và làm việc với tất cả mọi người.

Tuy nhiên, việc thích nghi và hoà đồng với mọi người là điều cần thiết để bạn có thể tận dụng tối đa môi trường học tập này. Hãy tìm cách tìm hiểu và kết nối với các bạn cùng lớp, tham gia các hoạt động ngoại khóa và câu lạc bộ để mở rộng mối quan hệ xã hội của mình. Đừng ngại tiếp cận những người mới và tận hưởng những trải nghiệm thú vị khi quen được nhiều người khác nhau. Bằng cách này, bạn sẽ không chỉ học được những kiến thức chuyên môn mà còn rèn luyện kỹ năng mềm quan trọng như giao tiếp, làm việc nhóm và thích nghi với môi trường đa dạng.

Đại học là thời điểm chúng ta thường phải làm việc nhóm. Nếu không tìm được một nhóm bạn đồng hành, chúng ta sẽ phải làm việc với những người khác mà chúng ta không quen biết. Tuy nhiên, đôi khi chúng ta cũng có thể trải qua những khoảng khắc vui vẻ cùng nhóm bạn đó. Chúng ta cùng nhau vượt qua những khó khăn trong học tập, giúp đỡ nhau trong những lúc cần thiết và không quên cùng nhau chia sẻ những giây phút vui vẻ. Tất nhiên, cũng có những lúc xảy ra mâu thuẫn, nhưng những lần này lại giúp chúng tôi hiểu nhau hơn và trở nên thân thiết hơn. Khi trải qua những khó khăn cùng nhau như vậy, chúng tôi càng trân trọng và tôn trọng lẫn nhau hơn.

Áp lực đồng trang lứa

Cho tới thời điểm hiện tại, áp lực đồng trang lứa dường như càng ngày càng gia tăng. Những người bạn cấp 3 của tôi hầu hết đều học hệ 4 năm, chỉ riêng ngành của tôi hệ học 5 năm, điều này làm cho tôi cảm thấy mình đang bị bỏ rơi vậy. Khi mọi người xung quanh đã tốt nghiệp, đi làm kiếm tiền, tôi vẫn ngồi trên ghế nhà trường.

Cảm giác áp lực không chỉ đến từ bạn cùng lớp mà còn từ bạn bè đại học của tôi. Một số đã có kinh nghiệm thực tế, một số sẵn sàng tốt nghiệp và trở thành chủ doanh nghiệp, và một số khác đã nhận được các giải thưởng danh giá trong lĩnh vực kiến trúc. Một lần nữa, tôi cảm thấy bị bỏ lại phía sau.

Tuy nhiên, tôi sẽ tỉnh ngộ rằng mỗi người có một cuộc sống và một mục tiêu khác nhau. Mỗi người có một tốc độ và phương pháp khác nhau để đạt được mục tiêu của mình. Tôi không thể so sánh một chiếc xe đạp với một chiếc xe máy vì chúng khác nhau về tốc độ.

Mặc dù có chút buồn, tôi sẽ đứng lên, bắt đầu lập kế hoạch và đặt ra mục tiêu riêng cho bản thân. Tôi hiểu rằng chỉ có mình tôi mới biết được năng lực của mình và đặt ra kế hoạch để thực hiện mục tiêu của mình.

Xây dựng một nền tảng kiến thức vững chắc sẽ cung cấp cho tôi sự tự tin và giúp tôi trở thành một người tốt. Khi kết hợp với một nhân cách tốt, tôi sẽ toả sáng trong mắt nhà tuyển dụng tài năng và tâm huyết.

Bình thường hóa chuyện thất bại

Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những lần thất bại, nhưng quan trọng là cách chúng ta đối diện và nhìn nhận vấn đề đó. Nếu xem nó như một bài học, bạn sẽ trân trọng mỗi lần thất bại.

Hãy hiểu rằng không phải lúc nào công việc của chúng ta cũng thuận buồm xuôi gió. Hãy coi như đồ thị chứng khoán, lúc lên lúc xuống, nhưng nếu nhìn từ xa, đồ thị phải đang đi lên. Vì thế, đừng bao giờ nản chí, vì sẽ làm mất giá trị của bản thân.

Có một câu nói rằng "hôm nay tốt hơn ngày hôm qua là thành công", tôi tin rằng đó là quan điểm đúng đắn. Nếu chúng ta biết đủ mình, sẽ luôn cảm thấy bình an trong cuộc sống. Hãy nhớ rằng không phải lúc nào cuộc đời cũng đi lên, vì vậy mỗi bước tiến về phía trước là một kỷ niệm đáng nhớ.

Một trong những điều quan trọng để có thể vượt qua những thất bại trong cuộc sống là tìm kiếm hỗ trợ từ những người xung quanh. Hãy tìm kiếm các nguồn động viên, lời khuyên và kinh nghiệm từ những người đã trải qua những điều tương tự. Họ có thể giúp bạn tìm ra cách để vượt qua khó khăn và tiếp tục tiến lên đường thành công.

Hơn nữa, hãy tập trung vào những điều tích cực trong cuộc sống và đừng quá chú trọng vào những thất bại. Hãy cảm ơn những trải nghiệm đó vì chúng giúp bạn trưởng thành và phát triển. Cuối cùng, hãy luôn giữ một tâm trạng tích cực và tin tưởng vào bản thân. Với sự kiên trì và nỗ lực, bạn sẽ có được thành công mà mình mong muốn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Xu hướng sính ngoại

Đi một mình tới khi nào?