Cứng Rắn để đừng Lạc Lõng
Lạc
Trong giây phút lặng im trước màn hình trống trơn, tôi dành 5 phút để tìm kiếm một cái tên đủ hấp dẫn, nhưng vẫn chưa tìm thấy. Tôi chưa biết chủ đề cho blog này sẽ là gì. Tôi cảm thấy mất phương hướng, nhịp sống của mình bị lạc.....lõng.
Dường như mọi người đều có hướng đi riêng của mình, vậy còn hướng đi của mình thì sao? Bản thân tôi không phải không có định hướng hay không có mục tiêu, chỉ là tôi cảm thấy cô đơn, không thấy kim chỉ nam cho mình. Tôi không biết bước đi tiếp theo của mình là gì?
Lõng (Lỏng)
Ờm... cũng có đôi lúc mình sẽ cảm thấy bản thân mình thật lỏng đúng không nhỉ, lỏng về kiến thức, kỹ năng, cảm xúc. Thật tệ khi để bản thân mình cảm thấy như vậy, phải chăng khi càng biết nhiều ta càng cảm thấy mình biết ít? Học là để quên đi? Cảm thấy con đường mình đi gian truân nghĩa là mình đang đi đúng đường? Một vạn câu hỏi mâu thuẫn trong tôi như hoà tan với cái lạc lõng.Ngàn vàn tia nghi vấn rối ren trong tâm hồn, khi chúng ta lạc lõng giữa biển kiến thức và cảm xúc. Đôi khi, nhận ra rằng mình còn non nớt, chưa đủ thành thạo hay chưa biết cách giải quyết những tình huống khó khăn làm ta cảm thấy lỏng lẻo và phân vân. Có lẽ chúng ta đều đã từng trải qua những cảm giác như vậy. Khi nhận ra rằng kiến thức của mình còn hạn chế, kỹ năng chưa đủ tốt, hoặc khi gặp phải những tình huống mà mình không biết làm thế nào để giải quyết.
Tuy nhiên, đừng lo lắng quá, vì đó là cơ hội để ta tiến bộ. Hãy dành thời gian để rèn luyện kiến thức và kỹ năng, để trưởng thành hơn và chinh phục được những thử thách khó khăn hơn.
Đôi khi, việc quên đi cũng là một cách để ta tiếp nhận những điều mới mẻ hơn, để mở rộng tầm nhìn và khám phá những thế giới mới. Dù con đường ta chọn đi có gian nan hay khó khăn đến đâu, quan trọng nhất là ta không dừng lại và luôn tiến về phía trước, không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét