Ranh giới của đẹp và xấu trong kiến trúc

Như thế nào là đẹp và xấu ?

Khi gặp câu hỏi như thế này, bản thân chúng ta sẽ dựa trên cái gì để đánh giá điều đó ? Là cảm xúc cá nhân rung động như thế nào khi nhìn thấy điều đó, là dựa trên cái nhìn khách quan của thời đại hay là một dãy những tiêu chí cụ thể nào đó?
Những điều trên thực rất mông lung đúng không? Ranh giới giữa đẹp và xấu cũng như vậy, rất mông lung, rất mỏng manh và dường như chúng không tồn tại.
Mình nghĩ quan điểm đẹp và xấu không có ranh giới rõ ràng, có thể lúc này chúng ta thấy phong cách thiết kế này xấu nhưng 10 năm sau chúng lại được đại đa số yêu thích thì nó lại là một phong cách thiết kế đẹp.
Có những công trình kiến trúc vĩ đại, đẹp từ lúc dựng lên cho tới tận thời đại chúng ta vẫn thấy đẹp, đấy là những kiệt tác kiến trúc khó có thể phủ nhận.

Mâu thuẫn quan điểm

Một công trình đẹp là một công trình được xây lên sao cho 10 năm sau nhìn lại mình vẫn thấy nó đẹp.
Ơ thế có một quan điểm mâu thuẫn được đưa ra là "Mình tạo ra một thiết kế mà khi mình nhìn lại mình thấy xấu, thì khi đó mình mới tiến bộ"
Như mình đã nói, quan điểm là quan điểm, không có đúng hoàn toàn mà cũng không có sai hoàn toàn. Hai quan điểm trên đều đúng trong từng hoàn cảnh và chúng đều tạo động lực bước tiếp cho chúng ta.
Cũng như đẹp và xấu, có thể góc nhìn của một người bình thường sẽ khác với một người làm nghề khi nhìn vào một công trình. Một người bình thường sẽ dựa trên cái nhìn tổng thể, những xúc cảm nguyên thủy và câu chuyện của công trình. Còn đối với một người làm nghề, chúng ta sẽ máy móc hơn nhìn vào công năng, đi sâu vào chi tiết, tiểu tiết hơn rồi mới đưa đến kết luận cho một công trình. 

Không có đẹp và xấu, chỉ có sự phù hợp

Đó !! Bản thân mình cứ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi :"Như thế nào là đẹp" mãi cho đến khi mình nhận ra rằng đừng cố rạch ròi giữa đẹp và xấu, tìm kiếm sự phù hợp là con đường nhanh nhất để thõa mãn những cảm xúc của mình.
Thủa sơ khai đồ đá, khi đó người đàn ông phải đi săn bắt, đàn bà thì hái lượm. Hiểu được việc đi săn bắt nguy hiểm đến tính mạng với phái mạnh gây ra mất cân bằng giới, nên thời đó chuyện lấy nhiều vợ là chuyện bình thường, hợp luân lý đạo đức.
Tới khi trồng trọt chăn nuôi xuất hiện, xã hội bấy giờ đã cân bằng giới lại được và nhân công để làm việc càng nhiều thì đồng nghĩa với năng suất được tăng lên. Nên thời đó tính chung thủy và con đàn cháu đống được ông bà ta đề cao.
Cho tới khi công nghiệp xuất hiện, nữ quyền mạnh mẽ hơn, tính cá nhân hóa tăng lên, chung thủy trở thành một điểm cộng.
Đấy, bạn thấy không, thời thế thay đổi, đạo đức từng thời thì mãi còn đấy và mãi đúng trong thời thế của chính nó tồn tại. Quan điểm chỉ đúng khi trong thời điểm nó tồn tại, số đông nghĩ rằng nó đúng !
Quan điểm đẹp và xấu cũng như vậy, luôn luôn thay đổi, luôn luôn đúng cũng luôn luôn sai. Hãy sống trong thời của mình, nhưng hãy nhìn theo nhiều góc nhìn của từng thời đại để hiểu hơn về câu chuyện của một công trình được tạo ra.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Xu hướng sính ngoại

Áp lực đồng trang lứa.

Đi một mình tới khi nào?