Hai dạng người trong nghề thiêt kế - kiến trúc.

 2 dạng người làm nghề kiến trúc !

Theo như mình quan sát, trong giới kiến trúc này có thể hàm hàm chia làm 2 dạng người làm nghề. Một là kiếm tiền bằng kiến trúc và hai là dùng tiền tạo ra kiến trúc. 
Ở dạng người thứ nhất, chúng ta có thể nhìn thấy ở hầu hết những người làm nghề hay nhìn thấy chính chúng ta trong đấy. Và nếu bản thân người làm nghề thiết kế mà yêu nghề thì sẽ luôn hướng đến dạng người thứ 2, dùng tiền tạo ra những kiệt tác kiến trúc.
Có những người may mắn sinh ra có điều kiện tốt để làm dạng người thứ 2 ( dùng tiền tạo ra kiệt tác kiến trúc) Lại có những người trầy trật để có thể tiến từ dạng thứ nhất sáng dạng thứ 2. Nhưng nhìn chung, cả hai đều có điểm chung là yêu cái đẹp, hướng đến sự tiện nghi và một lối sống lành mạnh.

Có cần thiết khi đặt mục tiêu là dạng thứ 2 ?

Khi mình đưa ra câu trả lời là có hoặc không thì mình hy vọng những bạn đọc của mình sẽ xem xét chúng ở dạng tham khảo, bởi vì quan điểm là quan điểm, không có đúng hoàn toàn và cũng không có sai hoàn toàn, chúng chỉ phù hợp với cách nhìn chủ quan của bản thân mình thôi.
Nếu bạn là một người am hiểu kiến trúc và yêu thích kiến trúc, thì ít nhất trong suy nghĩ của mình sẽ luôn có một không gian sống lý tưởng. Và ý tưởng đấy sẽ được thực hiện hóa khi mình đủ điều kiện, điều kiện mình nói đến chính là kinh tế, ngoài ra còn nhiều yếu tố khách quan khác nữa. Điều này mình nghĩ là tốt, nó vừa là động lực, vừa làm cho tình yêu với kiến trúc khăng khít hơn. Vì vậy, việc đặt mục tiêu bản thân trở thành dạng thứ 2 (dùng tiền tạo ra kiến trúc) là cần thiết. Ước mơ mà, không ai đánh thuế cả!!
Tuy nhiên, bạn đừng để một mục tiêu to đùng như vậy rồi lao đầu vào kiếm tiền, sẽ ít ai đi được một quãng đường dài như vậy. Hãy chia nhỏ mục tiêu ra rồi thực hiện bạn nhé, hình dung việc đạt tới ước mơ như việc đi từ tầng 1 lên tới tầng nhà cao nhất vậy, việc chia nhỏ mục tiêu sẽ giống như chiếc cầu thang có những chiếc chiếu nghỉ vậy, chiếu nghỉ để làm gì thì người trong nghề chúng ta đã biết rồi đấy. Còn những trường hợp đi thang máy thì hông dám nói tới nhee!

Lỡ không thực hiện được thì sao ?

Nào nào!! chúng ta là con người mà, tham sân si đủ cả, việc đặt mục tiêu cao quá rồi không thực hiện được là chuyện bình thường, nhưng để bản thân buồn vì chuyện đó thì thật là không đáng!!
Đơn giản hơn là hãy chọn tòa nhà nhỏ hơn, mục tiêu nhỏ hơn để đi lên tới tầng cao nhất chúng ta không lăn đùng ra xỉu trước mục tiêu của chính mình. Biết đủ là sẽ hạnh phúc, chừng nào mình còn thấy thiếu nghĩa là mình đang khuyết, mình cảm thấy đang khuyết nghĩa là mình bất hạnh.
Và quan trọng hơn cả chính là quá trình, đặt ra mục tiêu và hiểu rằng quá trình để đạt được mục tiêu đó chính là mình đang sống. Chính bản thân chúng ta lựa chọn góc nhìn sống như thế nào. Hãy cố gắng kiếm cho mình động lực, đừng để áp lực mãi đeo bám chúng ta. 
Áp lực và động lực giống nhau ở kết quả, chúng đều tạo lực đẩy cho chúng ta hoàn thành công việc, mục tiêu, nhưng trong quá trình làm việc có động lực, chúng ta sẽ như đang tận hưởng chúng vậy, còn áp lực thì ngược lại.
Mình hy vọng những người bạn đọc của mình sẽ đặt ra thiệt nhiều những mục tiêu lớn nhỏ có chọn lọc để thực hiện hóa và rồi chúng ta sẽ trở thành dạng người thứ 2!!!!! KIẾN TẠO NHỮNG GIÁ TRỊ KIẾN TRÚC.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Xu hướng sính ngoại

Áp lực đồng trang lứa.

Đi một mình tới khi nào?