Đi một mình tới khi nào?
Một mình
"Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau". Rất nhiều khoảng thời gian chúng ta cần lựa chọn một mình để phát triển, nuôi dưỡng bản thân.
Bởi vì mình nghĩ không ai hiểu mình cả, và cũng có những lúc đọc được những câu quotes như "Một mình thì cô đơn nhưng nó an toàn" và thực sự là chẳng có ai để mình có thể giãi bày tâm sự, nói lên những định hướng trong tương lai. Nhưng vậy thì đã sao chứ, chúng ta vẫn có thể một mình làm chúng. Và khi mình đạt được kết quả như mong muốn, mình chia sẻ cho người thân, những người bạn của mình, và rồi sao nữa? ..... Một cảm giác trống rỗng....
Bởi không ai hiểu cả, không ai biết quá trình của bạn như thế nào cả!
Ai là người hiểu tôi?
Đây là một câu hỏi khó có câu trả lời và cũng là một hành động kiếm tìm một thứ gì đó ở bên ngoài, nghĩa là từ phía của đối phương nhiều hơn nhưng bản thân mình còn nhiều lúc chưa hiểu mình thì kiếm đâu ra người hiểu mình đây?
Và từ từ tôi ngẫm ra việc hiểu được bản thân là điều mà mình nên làm đầu tiên, bắt đầu từ câu hỏi "Tôi muốn trở thành cái gì?". Nếu không thay đổi được tình thế thì mình thay đổi góc nhìn, thay đổi cách mình đối mặt với vấn đề.
Rồi tiếp tới là vạch ra con đường cụ thể cho mình, đi một con đường mình biết rõ nó như thế nào thì sẽ tự tin hơn là một con đường mịt mù chứ đúng không? Đừng bao giờ nghĩ rằng thôi tới đâu hay tới đó, đừng giao phó cho sự may rủi rồi hối tiếc. Hãy thử cố gắng để khi nhìn lại, ít nhất mình không cảm thấy tiếc nuối vì đã không thử cố gắng hết sức rồi bản thân lại rơi vào vòng quay hoang mang, mông lung rồi đâm ra không hiểu bản thân.
Nếu như tìm được một người hiểu được những gì mình nói để có những cuộc trò chuyện chất lượng, những mentor dẫn lối trong sương mù cho bạn thì thực sự rất may mắn. Những con người này như con đường tắt dẫn tới sự phát triển bản thân của chúng ta vậy, vì vậy tôi rất trân trọng những người bạn cũng như mentor của tôi! Và tôi hy vọng bạn cũng sẽ tìm ra một người như vậy bên cạnh mình để bản thân không cảm thấy cô đơn hoặc lạc lối trên con đường phía trước.
Đi một mình đến khi nào?
Ắt hẳn trong kế hoạch của bản thân mỗi người đều có những bản thiết kế tương lai vĩ đại, đại loại là cái gì đó của riêng mình.... Hy vọng là mình nói đúng, tại vì đa số những người mình hỏi về kế hoạch 5 năm thì mỗi người đều có những hướng phát triển bản thân khác nhau nhưng khi hỏi về kế hoạch về lâu sau khi mọi thứ ổn định thì hầu hết mọi người đều muốn tạo ra thứ gì đó cho riêng bản thân.
Đúng vậy, mọi người đều muốn thứ gì đó cho riêng mình, và đều muốn thực hiện điều đó một mình. Một phần cũng vì không tin tưởng bất kì ai, một phần vì sợ khi làm chung sẽ có mâu thuẫn và không ai nhường ai thì chúng ta sẽ mất đi một mối quan hệ. Có quá nhiều rủi ro khi hợp tác nhỉ?
Khi bản thân tôi liệt kê ra tất cả những kế hoạch tương lai của mình, và đúng là tôi không thấy bóng hình của ai khác ngoài tôi và câu hỏi hiện lên trong đầu tôi :"Tại sao mình không hợp tác?"
Đấy là lúc tôi đã dừng việc đi một mình lại !
Phương pháp hoàn hảo
Đầu tiên tôi sẽ nói về lợi ích của việc đi một mình nhé! Đi một mình thì an toàn, ý kiến của mình không bị ai thay đổi và lợi ích làm ra thì 100% đều của bản thân.
Còn lợi ích khi kiếm được bạn đồng hành đó là bạn được chia sẻ công việc, lượng công việc bạn được giảm đi, bạn sẽ có 2 hoặc nhiều hơn 2 khối óc để vận hành, xây dựng hệ thống công việc.
Không có phương pháp nào hoàn hảo hơn, tất cả đều có ưu điểm riêng. Nếu bạn có một kế hoạch cụ thể và mang tính cá nhân cao, hãy thực hiện nó một mình. Nếu bạn có nhiều kế hoạch khác nhau, hãy hợp tác với người khác để đạt được mục tiêu. Tuy nhiên, cố gắng thực hiện cả hai cách luôn sẽ tốt hơn. Ý tôi là, hãy giữ cho mình một phần riêng tư, nhưng đừng bỏ qua cơ hội hợp tác với người khác để tối ưu được công việc.
Nhận xét
Đăng nhận xét